Trong thực tế, nhiều vụ việc tụ tập giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực thường bắt đầu từ việc các đối tượng chuẩn bị hung khí như dao, kiếm, mã tấu rồi hẹn nhau đến địa điểm xảy ra xô xát. Không ít người cho rằng nếu chưa trực tiếp đánh ai hoặc chưa gây thương tích thì sẽ không bị xử lý hình sự. Tuy nhiên, pháp luật hiện hành không phải lúc nào cũng chỉ xử lý khi hậu quả đã xảy ra. Vậy trường hợp mang dao, kiếm đi hỗn chiến nhưng chưa kịp sử dụng thì có bị truy cứu trách nhiệm hình sự hay không? Việc đánh giá còn phụ thuộc vào mục đích mang theo hung khí, diễn biến thực tế của vụ việc và các hành vi cụ thể của từng người tham gia.
Trong thực tế đời sống, khi người thân như cha mẹ, con cái, anh chị em hoặc vợ chồng thực hiện hành vi vi phạm pháp luật, nhiều người vì tình cảm gia đình đã lựa chọn che giấu, giúp đỡ hoặc không tố giác. Tuy nhiên, dưới góc độ pháp lý, hành vi này có thể tiềm ẩn rủi ro rất lớn. Câu hỏi đặt ra là: bao che cho người phạm tội, dù là người thân, có bị truy cứu trách nhiệm hình sự hay không?
Sự phát triển nhanh chóng của công nghệ trí tuệ nhân tạo (AI) đã mang lại nhiều tiện ích trong đời sống, tuy nhiên cũng kéo theo những rủi ro pháp lý mới. Một trong những hành vi đáng lo ngại hiện nay là việc sử dụng AI để giả giọng nói của người khác nhằm thực hiện hành vi lừa đảo. Nhiều vụ việc cho thấy đối tượng xấu có thể tái tạo giọng nói của người thân, lãnh đạo hoặc đối tác để chiếm đoạt tài sản. Vậy dưới góc độ pháp luật Việt Nam, hành vi này có bị xử lý hình sự hay không?
Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh, các vụ việc đánh nhau hội đồng thường không chỉ dừng lại ở hành vi bạo lực mà còn bị ghi lại và lan truyền rộng rãi. Nhiều người chứng kiến lựa chọn quay video thay vì can ngăn hoặc trình báo cơ quan chức năng. Điều này đặt ra câu hỏi quan trọng: người quay video có phải chịu trách nhiệm pháp lý hay không, và mức độ liên đới được xác định như thế nào theo quy định pháp luật Việt Nam?
Trong thực tế, các vụ việc bạo hành trẻ em vẫn diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau, từ bạo lực thể chất đến xâm hại tinh thần. Điều đáng chú ý là không ít trường hợp có người chứng kiến hoặc biết sự việc nhưng không trình báo cơ quan có thẩm quyền. Vấn đề đặt ra là: hành vi “im lặng” này có bị xử lý theo quy định pháp luật hay không? Việc hiểu đúng bản chất pháp lý sẽ giúp mỗi cá nhân tránh rủi ro và góp phần bảo vệ trẻ em hiệu quả hơn.
Quyền tố giác tội phạm là công cụ quan trọng giúp cơ quan nhà nước phát hiện và xử lý các hành vi vi phạm pháp luật. Tuy nhiên, việc cố ý tố giác sai sự thật, bịa đặt thông tin hoặc cung cấp thông tin không có căn cứ có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự, uy tín, quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức bị tố giác. Vậy trong trường hợp bị tố giác không đúng sự thật, cá nhân, tổ chức cần thực hiện các biện pháp pháp lý gì để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình? Bài viết dưới đây của Công ty Luật TNHH HTC Việt Nam sẽ phân tích các quy định pháp luật hiện hành và những lưu ý quan trọng giúp cá nhân, doanh nghiệp nhận diện đầy đủ các trách nhiệm pháp lý phát sinh từ hành vi tố giác sai sự thật.
Nhiều trường hợp sau khi cho vay tiền, người cho vay phát hiện bên vay đã rời khỏi nơi cư trú, cắt đứt liên lạc hoặc không còn có mặt tại địa phương. Trước tình huống này, không ít người băn khoăn liệu có thể tố giác hình sự để cơ quan công an xử lý hay chỉ có thể khởi kiện ra Tòa án để đòi lại tài sản. Trên thực tế, không phải mọi trường hợp người vay bỏ trốn đều là tội phạm. Việc lựa chọn tố giác hình sự hay khởi kiện dân sự cần căn cứ vào bản chất của quan hệ vay tài sản và các tình tiết cụ thể của vụ việc.
Trong thực tế kinh doanh và đầu tư hiện nay, ranh giới giữa “đầu tư thất bại” và “hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản” ngày càng trở nên phức tạp. Không ít vụ việc ban đầu chỉ được xem là quan hệ hợp tác đầu tư hoặc vay vốn làm ăn nhưng sau đó lại bị tố giác hình sự khi nhà đầu tư mất khả năng thanh toán hoặc dự án không triển khai như cam kết. Việc nhận diện đúng dấu hiệu pháp lý để phân biệt giữa “đầu tư thua lỗ” và “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” là vấn đề đặc biệt quan trọng.
Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, việc “bóc phốt” con nợ trên Facebook không còn là chuyện hiếm gặp. Khi bị chây ì, không trả tiền, nhiều người lựa chọn cách đăng bài công khai để gây áp lực, buộc bên nợ phải thực hiện nghĩa vụ. Tuy nhiên, không ít trường hợp “đòi nợ không được lại vướng kiện ngược”, khiến người đăng bài rơi vào rủi ro pháp lý mà không lường trước. Vậy việc đăng bài bóc phốt con nợ có vi phạm pháp luật không? Trong trường hợp nào có thể bị kiện ngược? Và đâu là cách đòi nợ đúng luật, hạn chế rủi ro? Bài viết dưới đây sẽ phân tích rõ để bạn có cái nhìn đầy đủ trước khi hành động.
Livestream bán hàng đang trở thành một trong những hình thức kinh doanh phổ biến trên mạng xã hội nhờ khả năng tiếp cận khách hàng nhanh, chi phí thấp và tỷ lệ chuyển đổi cao. Tuy nhiên, bên cạnh cơ hội kinh doanh, hoạt động livestream cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro pháp lý mà không ít cá nhân, hộ kinh doanh và doanh nghiệp thường bỏ qua. Trên thực tế, nhiều trường hợp đã bị xử phạt do quảng cáo sai sự thật, kinh doanh hàng hóa không rõ nguồn gốc, vi phạm nghĩa vụ thuế, sử dụng hình ảnh trái phép hoặc cung cấp thông tin gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng trong quá trình livestream bán hàng.
Nhiều người cho rằng chỉ khi thương tích “nặng” hoặc tỷ lệ thương tật từ 11% trở lên thì mới bị xử lý hình sự. Chính suy nghĩ này khiến không ít trường hợp chủ quan trong các vụ xô xát, đánh nhau hoặc mâu thuẫn bộc phát. Tuy nhiên, theo Điều 134 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017), việc gây thương tích dưới 11% vẫn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự nếu thuộc một số trường hợp nhất định. Điều này đồng nghĩa với việc: thương tích “nhẹ” chưa chắc đã là vụ việc “nhẹ” về mặt pháp lý.
Trong nhiều vụ án gần đây, hành vi “nhờ người thân đứng tên”, “mượn tài khoản nhận tiền” hay “giữ hộ tiền” đang trở thành phương thức phổ biến để che giấu nguồn gốc tài sản bất hợp pháp. Không ít người cho rằng việc chỉ “giúp đỡ người nhà” mà không trực tiếp hưởng lợi thì sẽ không phải chịu trách nhiệm pháp lý. Tuy nhiên, dưới góc độ pháp luật hình sự, nhận thức này tiềm ẩn nhiều rủi ro nghiêm trọng, bởi hành vi tham gia vào quá trình che giấu dòng tiền có thể bị xem xét là rửa tiền hoặc đồng phạm trong tội phạm liên quan.
“Bị trộm đột nhập vào nhà, chống trả rồi lỡ tay làm chết người thì có phải đi tù không?” Đây là câu hỏi không hiếm gặp trong thực tế. Nhiều người tin rằng “bị hại thì chắc chắn đúng”, nhưng pháp luật không nhìn nhận đơn giản như vậy. Trong những tình huống này, ranh giới pháp lý nằm ở một điểm rất quan trọng: đó có phải là phòng vệ chính đáng hay đã vượt quá giới hạn cho phép. Theo Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2025), việc xác định đúng hay sai không dựa vào cảm xúc, mà dựa vào mức độ cần thiết và tương xứng của hành vi chống trả trong hoàn cảnh cụ thể.
Khi người chưa thành niên gây tai nạn dẫn đến hậu quả chết người, câu hỏi thường được đặt ra là: ai phải chịu trách nhiệm và chịu đến mức nào? Không ít trường hợp, cha mẹ cho rằng con là người trực tiếp gây ra hậu quả thì con phải tự chịu. Ngược lại, cũng có quan điểm cho rằng cha mẹ phải chịu toàn bộ trách nhiệm. Pháp luật hiện hành không nhìn nhận vấn đề theo cách đơn giản như vậy. Trách nhiệm được xác định dựa trên nhiều yếu tố: độ tuổi của người gây thiệt hại, mức độ lỗi, khả năng nhận thức và nghĩa vụ quản lý, giáo dục của cha mẹ.
Trong thời đại số, việc kêu gọi vốn thông qua internet trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Chỉ cần một website, một ứng dụng hoặc vài hội nhóm trên mạng xã hội, các cá nhân/tổ chức đã có thể tiếp cận hàng nghìn người để mời gọi đầu tư. Tuy nhiên, ranh giới giữa hoạt động huy động vốn hợp pháp và hành vi trái phép lại rất mong manh. Nhiều vụ việc gây chú ý thời gian gần đây cho thấy không ít nhà đầu tư đã bị cuốn vào các mô hình tinh vi, tưởng là cơ hội sinh lời nhưng thực chất là bẫy tài chính.
Trang 2/36