Quyền có luật sư bào chữa, bảo vệ quyền lợi chính đáng, hợp pháp là một trong những quyền cơ bản của các bị can, bị cáo, bị hại và người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan trong vụ án hình sự được ghi nhận tại Bộ luật tố tụng hình sự năm 2015. Điều đó thể hiện sự tham gia của luật sư trong lĩnh vực tố tụng hình sự nói riêng và các lĩnh vực khác nói chung là điều không thể thiếu nhằm đảm bảo tính khách quan, trung thực và đảm bảo nhân quyền (quyền cơ bản) của con người. Tuy nhiên, không phải ai cũng có điều kiện để mời luật sư tư vấn, bào chữa cho mình khi vướng vào vòng lao lý. Nắm bắt được nhu cầu thực tiễn của người dân trong việc cần có luật sư để tham vấn ý kiến, hỗ trợ về mặt pháp lý, Công ty Luật HTC Việt Nam là Hãng luật uy tín, chất lượng với đội ngũ Luật sư, chuyên gia giàu kinh nghiệm, giỏi chuyên môn, tâm huyết với nghề, luôn đặt lợi ích của khách hàng trên hết. Chúng tôi cam kết cung cấp dịch vụ tư vấn pháp luật hình sự từ A đến Z với phương châm mang đến “Hạnh phúc – Công bằng – Cường thịnh” cho Quý khách hàng.
Nhiều trường hợp sau khi cho vay tiền, người cho vay phát hiện bên vay đã rời khỏi nơi cư trú, cắt đứt liên lạc hoặc không còn có mặt tại địa phương. Trước tình huống này, không ít người băn khoăn liệu có thể tố giác hình sự để cơ quan công an xử lý hay chỉ có thể khởi kiện ra Tòa án để đòi lại tài sản. Trên thực tế, không phải mọi trường hợp người vay bỏ trốn đều là tội phạm. Việc lựa chọn tố giác hình sự hay khởi kiện dân sự cần căn cứ vào bản chất của quan hệ vay tài sản và các tình tiết cụ thể của vụ việc.
Trong thực tế kinh doanh và đầu tư hiện nay, ranh giới giữa “đầu tư thất bại” và “hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản” ngày càng trở nên phức tạp. Không ít vụ việc ban đầu chỉ được xem là quan hệ hợp tác đầu tư hoặc vay vốn làm ăn nhưng sau đó lại bị tố giác hình sự khi nhà đầu tư mất khả năng thanh toán hoặc dự án không triển khai như cam kết. Việc nhận diện đúng dấu hiệu pháp lý để phân biệt giữa “đầu tư thua lỗ” và “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” là vấn đề đặc biệt quan trọng.
Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, việc “bóc phốt” con nợ trên Facebook không còn là chuyện hiếm gặp. Khi bị chây ì, không trả tiền, nhiều người lựa chọn cách đăng bài công khai để gây áp lực, buộc bên nợ phải thực hiện nghĩa vụ. Tuy nhiên, không ít trường hợp “đòi nợ không được lại vướng kiện ngược”, khiến người đăng bài rơi vào rủi ro pháp lý mà không lường trước. Vậy việc đăng bài bóc phốt con nợ có vi phạm pháp luật không? Trong trường hợp nào có thể bị kiện ngược? Và đâu là cách đòi nợ đúng luật, hạn chế rủi ro? Bài viết dưới đây sẽ phân tích rõ để bạn có cái nhìn đầy đủ trước khi hành động.
Livestream bán hàng đang trở thành một trong những hình thức kinh doanh phổ biến trên mạng xã hội nhờ khả năng tiếp cận khách hàng nhanh, chi phí thấp và tỷ lệ chuyển đổi cao. Tuy nhiên, bên cạnh cơ hội kinh doanh, hoạt động livestream cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro pháp lý mà không ít cá nhân, hộ kinh doanh và doanh nghiệp thường bỏ qua. Trên thực tế, nhiều trường hợp đã bị xử phạt do quảng cáo sai sự thật, kinh doanh hàng hóa không rõ nguồn gốc, vi phạm nghĩa vụ thuế, sử dụng hình ảnh trái phép hoặc cung cấp thông tin gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng trong quá trình livestream bán hàng.
Nhiều người cho rằng chỉ khi thương tích “nặng” hoặc tỷ lệ thương tật từ 11% trở lên thì mới bị xử lý hình sự. Chính suy nghĩ này khiến không ít trường hợp chủ quan trong các vụ xô xát, đánh nhau hoặc mâu thuẫn bộc phát. Tuy nhiên, theo Điều 134 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017), việc gây thương tích dưới 11% vẫn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự nếu thuộc một số trường hợp nhất định. Điều này đồng nghĩa với việc: thương tích “nhẹ” chưa chắc đã là vụ việc “nhẹ” về mặt pháp lý.
Trong nhiều vụ án gần đây, hành vi “nhờ người thân đứng tên”, “mượn tài khoản nhận tiền” hay “giữ hộ tiền” đang trở thành phương thức phổ biến để che giấu nguồn gốc tài sản bất hợp pháp. Không ít người cho rằng việc chỉ “giúp đỡ người nhà” mà không trực tiếp hưởng lợi thì sẽ không phải chịu trách nhiệm pháp lý. Tuy nhiên, dưới góc độ pháp luật hình sự, nhận thức này tiềm ẩn nhiều rủi ro nghiêm trọng, bởi hành vi tham gia vào quá trình che giấu dòng tiền có thể bị xem xét là rửa tiền hoặc đồng phạm trong tội phạm liên quan.
“Bị trộm đột nhập vào nhà, chống trả rồi lỡ tay làm chết người thì có phải đi tù không?” Đây là câu hỏi không hiếm gặp trong thực tế. Nhiều người tin rằng “bị hại thì chắc chắn đúng”, nhưng pháp luật không nhìn nhận đơn giản như vậy. Trong những tình huống này, ranh giới pháp lý nằm ở một điểm rất quan trọng: đó có phải là phòng vệ chính đáng hay đã vượt quá giới hạn cho phép. Theo Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2025), việc xác định đúng hay sai không dựa vào cảm xúc, mà dựa vào mức độ cần thiết và tương xứng của hành vi chống trả trong hoàn cảnh cụ thể.
Khi người chưa thành niên gây tai nạn dẫn đến hậu quả chết người, câu hỏi thường được đặt ra là: ai phải chịu trách nhiệm và chịu đến mức nào? Không ít trường hợp, cha mẹ cho rằng con là người trực tiếp gây ra hậu quả thì con phải tự chịu. Ngược lại, cũng có quan điểm cho rằng cha mẹ phải chịu toàn bộ trách nhiệm. Pháp luật hiện hành không nhìn nhận vấn đề theo cách đơn giản như vậy. Trách nhiệm được xác định dựa trên nhiều yếu tố: độ tuổi của người gây thiệt hại, mức độ lỗi, khả năng nhận thức và nghĩa vụ quản lý, giáo dục của cha mẹ.
Trong thời đại số, việc kêu gọi vốn thông qua internet trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Chỉ cần một website, một ứng dụng hoặc vài hội nhóm trên mạng xã hội, các cá nhân/tổ chức đã có thể tiếp cận hàng nghìn người để mời gọi đầu tư. Tuy nhiên, ranh giới giữa hoạt động huy động vốn hợp pháp và hành vi trái phép lại rất mong manh. Nhiều vụ việc gây chú ý thời gian gần đây cho thấy không ít nhà đầu tư đã bị cuốn vào các mô hình tinh vi, tưởng là cơ hội sinh lời nhưng thực chất là bẫy tài chính.
Trong bối cảnh công nghệ phát triển mạnh mẽ, đầu tư tài chính online ngày càng trở nên phổ biến và dễ tiếp cận. Chỉ với một chiếc điện thoại, người dùng có thể tham gia giao dịch chứng khoán, ngoại hối, tiền số hoặc nhiều hình thức đầu tư khác. Tuy nhiên, song song với cơ hội là hàng loạt rủi ro pháp lý khi xuất hiện ngày càng nhiều mô hình giả mạo, đánh vào tâm lý “lợi nhuận nhanh”. Một số vụ việc gần đây gây chú ý trên thị trường cũng là lời cảnh báo rõ ràng, dù không phải mọi hình thức đầu tư online đều là bất hợp pháp. Vấn đề nằm ở việc phân biệt đâu là thật, đâu là giả.
Trong thời gian gần đây, không ít người nhận được lời mời “việc nhẹ, thu nhập cao” chỉ cần mở tài khoản ngân hàng, ví điện tử hoặc cho thuê thông tin cá nhân để nhận – chuyển tiền hộ. Nhiều người cho rằng đây chỉ là giao dịch đơn giản, không liên quan đến pháp luật. Tuy nhiên, thực tế cho thấy hành vi này có thể kéo theo rủi ro pháp lý rất nghiêm trọng, thậm chí bị xem xét trách nhiệm hình sự với vai trò đồng phạm trong các tội danh liên quan đến rửa tiền hoặc chiếm đoạt tài sản.
Trong bối cảnh các kênh đầu tư trực tuyến phát triển mạnh, những lời mời gọi “lợi nhuận 20–30%/tháng”, “đảm bảo không rủi ro”, “cam kết hoàn vốn” xuất hiện ngày càng nhiều. Không ít người bị thuyết phục bởi các con số hấp dẫn này và nhanh chóng tham gia mà không kiểm chứng. Thực tế cho thấy, phía sau những lời “cam kết lợi nhuận cao” thường tiềm ẩn nhiều rủi ro pháp lý và có thể là dấu hiệu của hành vi lừa đảo nếu hội đủ các yếu tố nhất định.
Hiện nay, tình trạng bị hack tài khoản mạng xã hội để lừa đảo, vay tiền hoặc chiếm đoạt tài sản đang xảy ra ngày càng phổ biến. Nhiều người lo lắng liệu khi tài khoản của mình bị kẻ xấu sử dụng để thực hiện hành vi lừa đảo thì có phải chịu trách nhiệm pháp lý hay không. Trên thực tế, việc xác định trách nhiệm còn phụ thuộc vào việc chủ tài khoản có biết, tiếp tay hoặc hưởng lợi từ hành vi đó hay không. Với kinh nghiệm trong lĩnh vực tư vấn và giải quyết tranh chấp liên quan đến tội phạm công nghệ cao, Công ty Luật TNHH HTC Việt Nam sẽ giúp khách hàng làm rõ quy định pháp luật hiện hành, cách xử lý khi bị hack tài khoản và các biện pháp bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.
Trong các mô hình đầu tư tài chính, sàn forex, tiền ảo hoặc các nền tảng “kiếm tiền online”, thuật ngữ ref, leader, “người dẫn đội”, “người giới thiệu” ngày càng trở nên phổ biến. Nhiều người tham gia với vai trò này không trực tiếp vận hành hệ thống, không đứng tên pháp nhân, không giữ tiền của nhà đầu tư, nhưng lại là người kêu gọi, hướng dẫn, thuyết phục người khác nạp tiền. Vấn đề đặt ra là: khi mô hình đầu tư đó bị xác định là lừa đảo, hoặc có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản, thì người giới thiệu có phải chịu trách nhiệm hình sự hay không? Trên thực tế, rất nhiều “leader” nghĩ rằng họ chỉ là người chia sẻ cơ hội, “giới thiệu giúp bạn bè”, nên nếu có rủi ro thì họ không liên quan. Tuy nhiên, pháp luật hình sự không nhìn vào cách gọi vai trò, mà nhìn vào bản chất hành vi, mức độ tham gia và yếu tố lỗi. Điều quan trọng không chỉ là “có bị xử lý không”, mà là người giới thiệu đã làm gì, có biết đó là lừa đảo không, và hưởng lợi ra sao.